Chia sẻ Lời Chúa – Gx. Mỹ Phước
Địa lý nước Do Thái chia làm ba miền. Miền Nam được gọi là Giuđêa. Miền Trung là Samaria. Miền Bắc là Galilêa. Thủ đô Giêrusalem thuộc về miền Nam. Đây là trung tâm chính trị và tôn giáo. Vua Hêrôđê đóng đô ở Giêrusalem. Đền thờ Giêrusalem là trái tim của dân tộc Do Thái. Hằng năm người ở mọi miền tuốn về Giêrusalem dự lễ. Đây cũng là nơi quy tụ quyền lực tôn giáo. Có dinh thầy cả thượng phẩm. Có các luật sĩ, biệt phái, văn nhân. Người ở Giuđêa coi Giêrusalem là đền thờ duy nhất, đạo ở Giuđêa là chính thống. Họ tẩy chay người ở Samaria, coi Samaria là ngoại đạo vì người ở Samaria xây cất đền thờ riêng trên núi Garidim. Người ở Giuđêa không bao giờ đi lại tiếp xúc với người Samaria. Còn miền Galilêa ở phía Bắc, tuy không có đền thờ đối nghịch với Giuđêa, nhưng bị Giuđêa khinh miệt vì đó là nơi pha tạp đủ mọi sắc dân, là đất của dân ngoại.
Khởi đầu sứ vụ công khai, Chúa Giêsu đã không chọn rao giảng tại Giêrusalem. Bởi vì Giêrusalem là vùng toàn tòng theo đạo, nhưng lại rất kiêu căng và luôn tìm cách loại trừ người khác. Khi mới sinh ra, Chúa Giêsu đã phải chạy trốn bạo vương Hêrôđê. Hôm nay Hêrôđê con ông lại ra lệnh giết thánh Gioan Baotixita chỉ để thỏa mãn ước vọng ngông cuồng của một phụ nữ. Chúa Giêsu đã không chọn Giêrusalem làm điểm xuất phát, bởi vì các thầy thượng tế, các văn nhân, luật sĩ, biệt phái đã chai đá, luôn tìm cách bắt bẻ, chứ không biết mở rộng tâm hồn đón nhận giáo lý của Người.
Người đã chọn Galilêa vì Galilêa là vùng quê nghèo khiêm tốn, nhưng dân cư thuộc đủ mọi chủng tộc đã biết mở lòng đón nhận giáo lý của Người. Người đã chọn Galilêa vì ở đây không có loại trừ, mọi người biết đón nhận nhau, chung sống hòa thuận. Người đã chọn Galilêa vì Galilêa là vùng đất bị khinh miệt, dân cư bị gạt ra ngoài lề xã hội.
Phải chăng miền đất Galilê cũng là miền đất tâm hồn của mỗi người chúng ta nơi xứ sở này, một xứ sở mà phần lớn chúng ta đến đây nhập cư sinh sống? Nhìn về miền đất Galilê, nhìn lại tâm hồn mỗi một kitô hữu ngày hôm nay, chúng ta thấy có nhiều điểm tương đồng: Galiê là nơi pha tạp đủ mọi sắc dân, tâm hồn kitô hữu ngày nay cũng đang bị pha tạp ảnh hưởng bởi nhiều nền văn hoá vùng miền khác nhau; lối sống của kitô hữu ngày nay không còn bó gọn trong gia đình, làng xã, trong những tập tục đông phương nhưng đang bị ảnh hưởng bởi quan niệm và lối sống của phương tây nên lối sống đó không còn trong một xứ đạo toàn tòng mà vượt ra khỏi biên giới. Hơn nữa, những đợt sóng di dân đã làm người kitô hữu phân tán để rồi lại tập hợp dưới một vùng đât mới. Chính điều đó phá vỡ những gì là nét giữ đạo truyền thống và mở ra cho chúng ta một lối sống mới, bắt chúng ta đối diện với những đổi thay nhiều phức tạp của xã hội. cuộc sống đạo do đó cũng chịu nhiều ảnh hưởng. Và do đó, ngày xưa Chúa đã chọn Galilê để rao giảng Tin Mừng, thì ngày nay Chúa cũng chọn mỗi tâm hồn kitô hữu chúng ta, nơi pha tạp và du nhập nhiều lối sống của vùng miền văn hoá khác nhau, để rao giảng Tin Mừng và để mời gọi chúng ta cùng cộng tác với Người sống lối sống Tin Mừng.
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy, đang lúc đi dọc theo bờ biển, Ngài đã gọi Phêrô và Andrê: Các anh hãy theo tôi. Tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá. Liền sau đó, Ngài cũng đã gọi Giacôbê và Gioan. Thái độ của những môn đệ đầu tiên này thật là mau mắn và dứt khoát. Các ông đã bỏ chài lưới, bỏ ghe thuyền, bỏ cha già mà đi theo Chúa.
Ngày hôm nay Chúa không hiện ra để kêu gọi chúng ta hay truyền dạy chúng ta phải làm điều nọ, điều kia, nhưng tiếng Chúa vẫn âm thầm gởi đến với chúng ta qua các sự kiện, qua các biến cố cuộc đời.
Ngày hôm nay, tiếng của Chúa bị lấn át bởi nhiều tiếng gọi khác của xã hội. Đó là tiếng gọi của cờ bạc, tiếng gọi của “Nàng tiên nâu” mà một số bạn trẻ và cả những người trưởng thành vẫn luôn đáp trả lại tiếng gọi đó để rồi huỷ hoại thân thể, sa vào vòng tù tội, phá vỡ hạnh phúc gia đình… Đó là tiếng gọi của quyền lực, của danh vọng mà một số người sẵn sàng lao vào đó để rồi dẫm đạp lên nhân phẩm của người khác, sẵn sàng phản bội lại bạn bè để mình có được một địa vị tốt, một công việc tốt… Đó còn là tiếng gọi của game online khiến cho các trẻ vị thành niên trở nên phờ phạc sau hàng giờ ngồi trên máy tính, internet, để rồi bỏ bê việc học, tâm hồn trở nên cục cằn thô bạo, sẵn sàng dùng bạo lực với bạn bè dù chỉ từ một xích mích nhỏ… Đó cũng là tiếng gọi của những đam mê bất chính khiến nhiều người từ bỏ cả vợ con bao nhiêu năm kết ước để ngoại tình, để tìm kiếm những cuộc tình chóng qua nhằm thoả mãn tính ích kỷ của mình… như thánh phaolô có nói: điều xấu tôi không muốn làm thì tôi lại cứ làm, còn điều tốt tôi muốn làm thì tôi lại không làm.
Nhưng cho dù cuộc sống phức tạp, cho dù những tiếng gọi đó luôn vang lên trước mắt chúng ta, áp đảo chúng ta, thì vẫn còn đó tiếng gọi của Chúa từ nơi sâu thẳm tâm hồn cũng luôn vang vọng. Đó là tiếng lương tâm bảo ta làm lành lánh dữ. Đó là những lúc chúng ta băn khoăn giữa hai chọn lựa: chọn làm điều tốt hay chọn theo điều xấu. Đó là những lúc chúng ta tỉnh dậy sau một cuộc truy hoan với bao nỗi chán chường vì bị lừa lọc. Đó là những khi ta gượng dậy trước những thất bại trong cuộc đời.
Chúa vẫn luôn mời gọi và đồng hành với chúng ta với ước mong sự đáp trả nơi chúng ta. Các môn đệ đã đáp lại tiếng gọi của Chúa, không phải bằng lời nói, nhưng bằng hành vi từ bỏ thực sự. Chúa không mời gọi mọi người từ bỏ gia đình để sống đời thánh hiến, nhưng Chúa lại mời gọi tất cả chúng ta bỏ tính ích kỷ và cứng cỏi của mình để sống yêu thương tha nhân. Bỏ cái gì ngoài mình, không phải là điều quá khó. Nhưng bỏ chính bản thân mình với những dự tính, ước mơ, điều đó khó hơn nhiều.
Nhiều khi chúng ta giả vờ không nghe tiếng Chúa để khỏi phải đáp lại, khỏi phải từ bỏ và đoạn tuyệt. Có nhiều tạo vật đang quấn lấy đời ta, không dễ gì gỡ được: Tiền bạc, sự ổn định, sự thoải mái tiện nghi, chút tiếng tăm địa vị, chút thoả mãn nơi thân xác… Từ bỏ là đặt mọi sự dưới Chúa, coi Ngài như giá trị cao nhất vượt trên mọi giá trị. Phải có tình yêu lớn lao mới có thể từ bỏ lập tức những gì chúng ta đang ôm ấp. Từ bỏ trở thành thước đo tình yêu của ta đối với Thiên Chúa. Đời người Kitô hữu là một cuộc lắng nghe không ngừng những tiếng gọi mời của Chúa. Hãy đi theo tiếng gọi của Chúa, của lương tâm. Amen




