Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011

Tổng lãnh Thiên Thần

Thiên thần của Thiên Chúa (Ga 1,47-51) - Thứ năm ngày 29/9 TNA
Hôm nay Giáo hội mừng kính các tướng lĩnh của Thiên Chúa: Tổng lãnh Thiên thần Micaen – Gabrien – Raphaen thống lĩnh toàn bộ các cơ binh trên trời. Vậy các thiên thần là loài nào ? Và làm sao để có thể nhận biết, và như Giacóp, mơ thấy “các thiên thần lên lên xuống xuống” trên một cái thang chạm tới trời (St 28,12)? Hay làm thế nào để cũng được Chúa hứa rằng “các anh sẽ thấy các thiên thần lên lên xuống xuống trên Con Người” (c. 51).
Các thiên thần là những loài thụ tạo nhưng không hữu hình như con người. Trong kinh Tin kính nói đến một Thiên Chúa duy nhất dựng nên muôn vật “hữu hình” và “vô hình”. Vì là thụ tạo vô hình, nên các thiên thần cũng có đủ các mối tương quan với Thiên Chúa và với con người là những thụ tạo hữu hình.
Các thiên thần có mối tương quan mật thiết với Thiên Chúa, luôn chầu chực và sẵn sàng phục vụ Ngài. Trong Cựu Ước, Abraham đã tiếp đón ba vị khách lạ chính là ba thiên thần được Chúa sai đến để báo tin rằng vợ ông, bà Sara tuy già nua lọm khọm nhưng sẽ sinh cho ông một con trai. Trong Tân Ước, Khi Giacaria đang cầu nguyện trước nhan thánh Chúa, thì sứ thần Gabrien đã hiện đến báo tin rằng vợ ông cũng sinh con trai trong lúc tuổi già. Chúng ta cũng có thể gặp thấy “muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa” ngay khi Ngôi Lời nhập thể giáng sinh (Lc 2,13); khi Chúa Giêsu thắng vượt ba cơm cám dỗ trong sa mạc thì có “các thiên thần đến hầu hạ Người” (Mt 4,11); khi Chúa Giêsu sợ hãi trong vườn cây Dầu thì “có thiên sứ tự trời hiện đến tăng sức cho Người” (Lc 22,43) và trước lối phản ứng đầy tính bạo động của môn đệ, Chúa đã nói: “Hãy xỏ gươm vào vỏ… anh tưởng là Thầy không thể kêu cứu với Cha Thầy sao? Người sẽ cấp cho Thầy hơn mười hai đạo binh thiên thần !” (Mt 26,52-53). Và các thiên thần còn làm nhiệm vụ loan báo Tin mừng Phục Sinh, cùng với Chúa xét xử thế giới… (x. Lc 24,6; Mt 16,27; Dt 1,4.6).
Bên cạnh đó, các thiên thần cũng rất gần gũi với loài người, vì các ngài được Thiên Chúa sai đến để che chở, phù trợ con người, đó là các thiên thần hộ thủ của mỗi người mà chúng ta sẽ mừng kính trong ngày 2.10 sắp tới. Ở trong sách Tôbia, chúng ta gặp thấy thiên thần Raphaen đã đến để chữa lành đôi mắt mù loà cho ông Tôbít và bà Xara vợ ông khỏi ác quỷ Atmôđai (Tb 3,17); Thiên thần Gabrien thì được Chúa sai đến gặp gỡ Maria để loan báo sự hạ sinh của Đấng Cứu Thế (Lc 1,26). Và biết bao nhiêu câu chuyện về các thiên thần hộ thủ luôn sẵn sàng bênh vực che chở con người mà chúng ta vẫn thường đọc nghe đây đó.
Như thế, các thiên thần, loài thụ tạo vô hình, có tương quan mật thiết với Thiên Chúa và gần gũi với cuộc sống con người. Gần gũi với Thiên Chúa để dâng lên Ngài những nỗi thống khổ của con người. Gần gũi với con người để chuyển giao sứ điệp và ân lộc của Thiên Chúa. Các ngài như là trung gian nối kết giữa Thiên Chúa với loài người, qua Thiên Chúa mà phục vụ con người.  
Các thiên thần gần gũi như thế đó, nhưng con người chúng ta khó có thể gặp thấy thiên thần (chỉ có đàn ông con trai là hay gặp được các thiên thần. Ôi! Thiên thần của lòng anh!... không biết phụ nữa thì có hay gặp không ???) nhưng chúng ta có thể gặp thấy “tâm hồn thiên thần”. Đó là gặp thấy những con người có tâm hồn như Nathanaen mà Tin mừng hôm nay đề cập. Một tâm hồn trong sáng, thanh thản, an bình, thư thái “ngồi dưới gốc cây vả”. Một tâm hồn mà “lòng dạ không có gì gian dối” như Chúa Giêsu đã khen (c.47b). Một tâm hồn trung thực. Một tâm hồn luôn hướng về những sự cao siêu, vượt thoát những sự tầm thường của thế trần. Tâm hồn như thế sẽ thấy được những điều lớn lao, không những sẽ thấy các thiên thần mà còn được nhìn thấy Thiên Chúa. “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa” (Mt 5,8).
Những năm tháng vừa qua chúng ta thường nghe nói đến các sư giả, linh mục giả, tu sĩ giả. Đó là những người đội lốt người khác để lừa lọc người ta. Nói sư giả, linh mục giả hay tu sĩ giả thì rất oan cho họ. Vì họ không phải là nhà sư hay là tu sĩ thực thụ. Họ chỉ là những người bình thường đã giả làm sư, giả làm tu sĩ mà thôi. Nên gọi họ là giả sư, giả cha, giả xơ thì đúng hơn. Gọi thế để phân biệt với các Kitô hữu giả hiệu mà Kinh thánh đã nói đến. Họ chính là những Kitô hữu thực sự nhưng không sống đúng như lối sống của người Kitô, nên trở thành Kitô giả, tu sĩ giả, linh mục giả, chứ không phải là giả tu sĩ hay giả Kitô hữu…
Trong ngày lễ kính các Tổng lãnh Thiên thần hôm nay, ước gì mỗi Kitô hữu (trong mọi bậc sống) sẽ là Kitô hữu đích thực, nghĩa là luôn canh chừng lòng mình khỏi những đam mê ích kỷ, hận thù ghen ghét, biết phấn đấu đạt đến tâm hồn của những thiên thần, là có lòng nhân hậu, yêu mến những sự tốt lành, luôn biết mơ ước đến trời cao, vượt thoát được sự kìm hãm của vật chất, danh vọng, quyền thế, những cái có thể làm tâm hồn trở nên khô héo, chai lì, tầm thường… để khi gặp gỡ Chúa cũng được Chúa khen: Đây đích thực là một Kitô hữu, trong lòng không chút gian dối, sẽ được thấy trời rộng mở và thấy các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người.

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Ghen tị

Chia sẻ Tin Mừng Mt 20,1-16a
Xuyên suốt Tin Mừng Mt từ chương 18 đến chương 20, Thiên Chúa luôn biểu lộ tình thương của Ngài và dạy cho chúng ta bài học của lòng nhân hậu. Cuộc sống là sự sẻ chia, nâng đỡ và giúp nhau khi tối lửa tắt đèn, chúng ta gọi đó là tình làng nghĩa xóm.
Trong Tin Mừng Mt 18,15-20, Chúa dạy chúng ta hãy bao dung với lỗi lầm của người cạnh bên và cách thức sửa đổi những lầm lạc của người ta : “Nếu người anh em ngươi phạm tội, hãy đi sửa lỗi, chỉ một mình ngươi với nó…” để giữ thể diện cho người anh em ngươi, như thế ngươi được lợi người anh em mình. Và, từ câu 21-35, Chúa cũng dạy chúng ta hãy thương yêu người đồng loại và tha thứ cho họ, không những 7 lần mà là 70 lần 7, nghĩa là tha thứ mỗi ngày, tha thứ mãi mãi khi họ chạy đến với mình. “Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại”. Một khi “quay đầu là bờ”thì sẵn sàng giang rộng vòng tay tha thứ. Trong chương 20,1-16a, Chúa lại dùng dụ ngôn “người thợ làm vườn nho” để tiếp tục giáo huấn chúng ta về lòng thương yêu nhân hậu, tránh lối sống ghen ghét, tị nạnh giữa người với người.
Tin Mừng kể lại, ông chủ từ sáng sớm đã ra chợ mướn người làm. Đến giờ thứ 3, giờ thứ 6, và giờ thứ 9, nghĩa là khoảng 9g, 11g và 3 giờ chiều ông cũng tiếp tục mướn người làm, đủ thấy rằng công việc cần gấp. Và, giờ thứ 11, tức là 5g chiều, ông trở ra chợ, tạo công ăn việc làm cho những người không ai thuê mướn nữa vì đã cuối ngày (6g thì nghỉ việc). Họ đứng đó với hy vọng rất mong manh, mong sao kiếm được miếng cơm manh áo về cho gia đình, vợ con. Chợ người trong Tin Mừng hôm nay cũng giống như chợ người của Việt Nam chúng ta. Không phải là “chợ bán người” ở đường Nguyễn Chí Thanh, thuộc phường 2 quận 10 – một tệ nạn xã hội – như trang mạng vietbao.com đã phản ánh, mà là chợ người ở Nghĩa Lộ, Yên Bái. Họ phần lớn là những người nghèo khổ, đến chợ này với mong muốn được có ai thuê mướn kiếm tiền nuôi gia đình, bản thân. Chợ người cũng khắt khe như thị trường hàng hóa khác. Người nào to khỏe có nhiều việc làm, bán được nhiều sức, nhiều khách đến "mua". Những người còi cọc, thấp bé ít khách chọn hơn. Số phận của họ cũng giống như số phận của những người thợ cuối ngày, giờ thứ 11, không ai thuê mướn…
Và ông chủ vườn nho thương đến những người muộn màng này và đã thuê mướn họ.
Ông chủ vườn nho là Thiên Chúa. Vườn nho tượng trưng cho Nước Chúa. Người được thuê là người được mời gọi vào Nước Chúa. Tiền lương là sự sống trong Nước Chúa. Hình ảnh ông chủ ngày ngày ra chợ tìm thuê thợ là hình ảnh của Chúa yêu thương. Không phải ta đi tìm Chúa, nhưng chính Chúa đi tìm ta. Không phải tìm một lần mà tìm suốt ngày, từ giờ này sang giờ khác. Nếu những người được thuê vào buổi sáng sớm tượng trưng cho những người có số phận may mắn, có khả năng hơn người, thì những người được thuê vào cuối ngày tượng trưng cho những người kém may mắn, kém khả năng, bị thiệt thòi trong xã hội. Việc Chúa thuê hết mọi người từ sáng sớm cho đến chiều tà, từ người sang đến kẻ hèn, từ người tài giỏi đến những người kém cỏi, từ người khỏe mạnh đến người yếu kém, tất cả nói lên lòng yêu thương của Chúa. Chúa muốn mời gọi hết mọi người, mong muốn hết mọi người được ơn cứu độ, được hưởng hạnh phúc trong Nước Chúa.
Những người thợ làm từ sáng sớm không có gì để kêu trách Chúa về tiền lương, vì đã được thỏa thuận từ trước. Họ chỉ kêu trách vì thấy người làm ít cũng được như mình. Họ ghen tị. Họ kêu trách lòng nhân từ của Chúa. Đó là điều vô lý. Và Chúa đã nêu rõ điểm vô lý đó: Tại sao kêu trách vì tôi tốt bụng? Phần mình đã được rồi, tại sao không vui mừng vì những anh em kém cỏi, kém may mắn cũng được ân huệ vào phút chót. Qua điều này Chúa muốn dạy ta hãy biết yêu thương những người kém cỏi, bé nhỏ, nghèo hèn. Một xã hội muốn tốt đẹp phải biết giúp đỡ những người bé nhỏ. Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi biết quan tâm tới những người kém may mắn. Nếu chỉ nghĩ đến bản thân mình ta sẽ thấy cuộc đời chỉ toàn bất công. Nếu biết nghĩ đến người khác, ta sẽ thấy cuộc đời thật đẹp đẽ vì chan chứa tình người.
Ước gì Lời Chúa như dòng suối nhân hậu chảy tràn và thấm nhuần vào tâm hồn mỗi chúng ta, để trong cuộc sống, ta cũng biết quan tâm đến nhau, nâng đỡ nhau khi tối lửa tắt đèn hầu tình làng nghĩa xóm luôn thắm đượm như than hồng trong bếp lửa. Than chỉ hồng khi nằm gần cạnh nhau trong bếp lửa; than sẽ tắt khi nằm trơ trọi một mình ngoài bếp lửa. Và ước gì những ông chủ của xã hội ngày hôm nay cũng bắt chước ông chủ trong Tin Mừng: cư xử với công nhân, với người làm không chỉ dựa trên sự công bằng nhưng còn dựa vào lòng nhân hậu, là quan tâm đến hoàn cảnh cụ thể của người thuộc quyền mình.