Phàm là con người ai cũng có tính ích kỷ, là luôn thu vén làm sao cho lợi ích luôn thuộc về cho chính mình, cho gia đình mình. Vì ích kỷ nên ai cũng mong muốn người khác làm theo ý mình, hợp ý mình thì vui, không hợp ý mình thì giận dỗi ghen ghét và thậm chí xua đuổi, bất hợp tác. Hoàn cảnh thực tế mỗi vùng, mỗi khu, mỗi xóm, mỗi gia đình, mỗi cá nhân cho ta thấy điều đó.
Các công ty xí nghiệp thì luôn mong muốn công nhân làm theo ý của công ty, ý của giám đốc, và họ thường không để ý lắm đến đời sống khổ cực của công nhân – tăng ca thì cũng trả thêm tiền đó, nhưng có lẽ cũng chưa xứng tầm với biết bao sức lực mà người làm công bỏ thêm ra; các chủ nhà trọ thì muốn người đến trọ phải theo những quy định của chủ nhà, mà những quy định đó phần lớn đem lại lợi ích cho chủ trọ - chẳng hạn, khi công ty tăng lương thì y như rằng tiền điện nước, tiền nhà cũng tăng lên theo…!!! ; các thương nhân, những người buôn bán kinh doanh mua bán theo ý của họ nên mới có tình trạng vật giá leo thang - vật thì vẫn ở dưới đất nhưng giá thì ở trên trời. Ngay cả trong lãnh vực giáo dục cũng thế. Hiện nay, phần lớn các trường đại học chiêu sinh nhiều nhưng cũng thiêu sinh nhiều, nghĩa là, họ cứ tuyển sinh viên vào thật nhiều, và cũng đưa ra các khoản thu phí thật nhiều, thiếu sự quan tâm đến sinh viên, việc dạy dỗ, giáo dục lại không đảm bảo chất lượng; Các trường trung tiều học, thậm chí cả mẫu giáo cũng còn tồn tại tình trạng học thêm, dạy thêm bất kể thời gian, miễn sao đem lại lợi ích cho trường, cho thầy cô. Đôi khi trong cả công tác từ thiện cũng không tránh khỏi tiêu cực: Hồi tháng tám vừa rồi, lấy danh nghĩa chương trình nghệ thuật đặc biệt gây quỹ “Vì người nghèo”, Đoàn nghệ thuật cải lương Tây Đô (tỉnh Phú Yên) đã lấy Ủy ban MTTQVN huyện Phù Mỹ làm bình phong để bán vé, thu lợi bất chính. Khi sự việc vỡ lỡ, “đoàn ca nhạc từ thiện” đã trả lại toàn bộ số tiền thu được. Và gần với chúng ta hơn là thời gian qua có một nhóm giáo dân xin đi bán đĩa để góp phần xây dựng nhà thờ bà trà. Không biết họ góp cho nhà thờ được bao nhiêu nhưng khi lên Đàlạt, họ đã lấy danh nghĩa là thầy tu để rồi bán một đĩa với giá 50ngàn đồng.
Vâng, tất cả những điều đó nói lên rằng, trong xã hội, con người ta luôn thu vén làm lợi riêng cho mình, do đó mà họ luôn quy định những cách thức và thời điểm bắt người khác làm theo ý muốn của họ, thậm chí bất kể đến mạng sống hoặc gia cảnh của người ta, miễn sao mình có lợi.
Nhưng Thiên Chúa thì không như vậy. Ngài cũng muốn con người làm theo ý muốn của Ngài, nhưng là một ý muốn không chứa đựng sự ích kỷ như loài người chúng ta, mà ý muốn đó hoàn toàn đem lại sự hạnh phúc bình an cho con người.
Vì tương quan giữa người với người luôn tồn tại sự ích kỷ nên con người khi thiết lập mối tương quan, giao hảo với Thiên Chúa cũng mang đậm màu sắc ích kỷ đó. Thực tế cho thấy con người ta hay bắt Thiên Chúa làm theo ý của con người. Cụ thể là trong việc cầu nguyện. Có những người cầu nguyện rất nhiều, cầu nguyện liên lỉ, nhưng lại luôn bắt Thiên Chúa phải nhận lời và ban ơn theo lời mình cầu xin. Cầu mãi mà vẫn không thấy Chúa ban cho như sở nguyện thì lại bỏ Chúa, bỏ cả nhà thờ, bỏ cả giáo xứ. Có những người cầu xin sao cho thoát khỏi cảnh nghèo. Xin mãi mà nghèo vẫn hoàn nghèo, thậm chí con tệ hơn trước, vậy là chán nản, thất vọng và.. không thèm cầu nguyện nữa vì mất giờ vô ích.
Nhưng cứ thử nghĩ xem. Tương quan giữa ta và Thiên Chúa là gì? Đó là mối tương quan cha con. Thiên Chúa luôn là người cha chúng ta, luôn quan tâm săn sóc chúng ta. Một khi xác tín được như thế thì thật là dễ hiểu tại sao lời cầu nguyện của chúng ta đôi lúc như rơi vào khoảng không, dường như Thiên Chúa không nhận lời chúng ta… Quả vậy, xét trong gia đình chúng ta thôi, chúng ta có thể là cha là mẹ, có thể là con cái. Và, khi con cái xin điều gì thì cha mẹ phải đắn đo suy nghĩ chứ. Cha mẹ phải liệu chừng điều con cái xin mình có hợp lý hay không, có nguy hại cho con cái hay không. Con mình xin đi chơi game, thì cha mẹ cũng chỉ cho đi một tiếng thôi chứ ai lại cho đi chơi cả đêm bao giờ. Con cái xin tổ chức sinh nhật, thì cha mẹ cũng phải lượng định nên tổ chức thế nào chứ không ai lại để con muốn làm gì thì làm... Chúa cũng nói: chẳng lẽ con xin bánh mà cha mẹ lại cho nó hòn đá hay sao. Vậy, chẳng lẽ con cái xin dao găm mà cha mẹ cũng đồng ý hay sao..?!Chúng ta là con cái của Thiên Chúa và Thiên Chúa biết chúng ta xin gì, Thiên Chúa biết điều chúng ta xin có nguy hại cho chúng ta hay không. Do đó, Ngài sẽ định liệu và ban ơn cho chúng ta vào thời điểm thích hợp. Phần chúng ta, chúng ta hãy khiêm nhường cầu nguyện, hãy phó thác cho Thiên Chúa những ước nguyện và khao khát liên lỉ cầu nguyện như người đàn bà goá trong Tin mừng hôm nay: dù quan toà chưa nhận lời thì bà vẫn cứ kiên trì cầu xin và nhờ kiên trì, khao khát mà bà đã được quan xét xử. Hơn nữa, khi ta cầu nguyện thì cũng chính là lúc ta gặp gỡ, nuôi dưỡng mối tương quan với Thiên Chúa, và để Thiên Chúa ngự trị trong lòng chúng ta. Ngược lại, ai không cầu nguyện nữa và chỉ cậy dựa vào sức riêng thì người ấy độc lập với Thiên Chúa và loại trừ Ngài.