Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Ghen tị

Chia sẻ Tin Mừng Mt 20,1-16a
Xuyên suốt Tin Mừng Mt từ chương 18 đến chương 20, Thiên Chúa luôn biểu lộ tình thương của Ngài và dạy cho chúng ta bài học của lòng nhân hậu. Cuộc sống là sự sẻ chia, nâng đỡ và giúp nhau khi tối lửa tắt đèn, chúng ta gọi đó là tình làng nghĩa xóm.
Trong Tin Mừng Mt 18,15-20, Chúa dạy chúng ta hãy bao dung với lỗi lầm của người cạnh bên và cách thức sửa đổi những lầm lạc của người ta : “Nếu người anh em ngươi phạm tội, hãy đi sửa lỗi, chỉ một mình ngươi với nó…” để giữ thể diện cho người anh em ngươi, như thế ngươi được lợi người anh em mình. Và, từ câu 21-35, Chúa cũng dạy chúng ta hãy thương yêu người đồng loại và tha thứ cho họ, không những 7 lần mà là 70 lần 7, nghĩa là tha thứ mỗi ngày, tha thứ mãi mãi khi họ chạy đến với mình. “Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại”. Một khi “quay đầu là bờ”thì sẵn sàng giang rộng vòng tay tha thứ. Trong chương 20,1-16a, Chúa lại dùng dụ ngôn “người thợ làm vườn nho” để tiếp tục giáo huấn chúng ta về lòng thương yêu nhân hậu, tránh lối sống ghen ghét, tị nạnh giữa người với người.
Tin Mừng kể lại, ông chủ từ sáng sớm đã ra chợ mướn người làm. Đến giờ thứ 3, giờ thứ 6, và giờ thứ 9, nghĩa là khoảng 9g, 11g và 3 giờ chiều ông cũng tiếp tục mướn người làm, đủ thấy rằng công việc cần gấp. Và, giờ thứ 11, tức là 5g chiều, ông trở ra chợ, tạo công ăn việc làm cho những người không ai thuê mướn nữa vì đã cuối ngày (6g thì nghỉ việc). Họ đứng đó với hy vọng rất mong manh, mong sao kiếm được miếng cơm manh áo về cho gia đình, vợ con. Chợ người trong Tin Mừng hôm nay cũng giống như chợ người của Việt Nam chúng ta. Không phải là “chợ bán người” ở đường Nguyễn Chí Thanh, thuộc phường 2 quận 10 – một tệ nạn xã hội – như trang mạng vietbao.com đã phản ánh, mà là chợ người ở Nghĩa Lộ, Yên Bái. Họ phần lớn là những người nghèo khổ, đến chợ này với mong muốn được có ai thuê mướn kiếm tiền nuôi gia đình, bản thân. Chợ người cũng khắt khe như thị trường hàng hóa khác. Người nào to khỏe có nhiều việc làm, bán được nhiều sức, nhiều khách đến "mua". Những người còi cọc, thấp bé ít khách chọn hơn. Số phận của họ cũng giống như số phận của những người thợ cuối ngày, giờ thứ 11, không ai thuê mướn…
Và ông chủ vườn nho thương đến những người muộn màng này và đã thuê mướn họ.
Ông chủ vườn nho là Thiên Chúa. Vườn nho tượng trưng cho Nước Chúa. Người được thuê là người được mời gọi vào Nước Chúa. Tiền lương là sự sống trong Nước Chúa. Hình ảnh ông chủ ngày ngày ra chợ tìm thuê thợ là hình ảnh của Chúa yêu thương. Không phải ta đi tìm Chúa, nhưng chính Chúa đi tìm ta. Không phải tìm một lần mà tìm suốt ngày, từ giờ này sang giờ khác. Nếu những người được thuê vào buổi sáng sớm tượng trưng cho những người có số phận may mắn, có khả năng hơn người, thì những người được thuê vào cuối ngày tượng trưng cho những người kém may mắn, kém khả năng, bị thiệt thòi trong xã hội. Việc Chúa thuê hết mọi người từ sáng sớm cho đến chiều tà, từ người sang đến kẻ hèn, từ người tài giỏi đến những người kém cỏi, từ người khỏe mạnh đến người yếu kém, tất cả nói lên lòng yêu thương của Chúa. Chúa muốn mời gọi hết mọi người, mong muốn hết mọi người được ơn cứu độ, được hưởng hạnh phúc trong Nước Chúa.
Những người thợ làm từ sáng sớm không có gì để kêu trách Chúa về tiền lương, vì đã được thỏa thuận từ trước. Họ chỉ kêu trách vì thấy người làm ít cũng được như mình. Họ ghen tị. Họ kêu trách lòng nhân từ của Chúa. Đó là điều vô lý. Và Chúa đã nêu rõ điểm vô lý đó: Tại sao kêu trách vì tôi tốt bụng? Phần mình đã được rồi, tại sao không vui mừng vì những anh em kém cỏi, kém may mắn cũng được ân huệ vào phút chót. Qua điều này Chúa muốn dạy ta hãy biết yêu thương những người kém cỏi, bé nhỏ, nghèo hèn. Một xã hội muốn tốt đẹp phải biết giúp đỡ những người bé nhỏ. Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi biết quan tâm tới những người kém may mắn. Nếu chỉ nghĩ đến bản thân mình ta sẽ thấy cuộc đời chỉ toàn bất công. Nếu biết nghĩ đến người khác, ta sẽ thấy cuộc đời thật đẹp đẽ vì chan chứa tình người.
Ước gì Lời Chúa như dòng suối nhân hậu chảy tràn và thấm nhuần vào tâm hồn mỗi chúng ta, để trong cuộc sống, ta cũng biết quan tâm đến nhau, nâng đỡ nhau khi tối lửa tắt đèn hầu tình làng nghĩa xóm luôn thắm đượm như than hồng trong bếp lửa. Than chỉ hồng khi nằm gần cạnh nhau trong bếp lửa; than sẽ tắt khi nằm trơ trọi một mình ngoài bếp lửa. Và ước gì những ông chủ của xã hội ngày hôm nay cũng bắt chước ông chủ trong Tin Mừng: cư xử với công nhân, với người làm không chỉ dựa trên sự công bằng nhưng còn dựa vào lòng nhân hậu, là quan tâm đến hoàn cảnh cụ thể của người thuộc quyền mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét