Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. Ðừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: ‘Bình an cho nhà này!’ Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ đến đậu trên người ấy; bằng không, thì bình an đó sẽ quay về với anh em. Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Ðừng đi hết nhà nọ đến nhà kia... (Lc 10,1-9)
Người môn đệ của Giêsu phải là người thanh thoát, không dính bén những của cải vật chất trần gian, cũng như những tình cảm chóng qua có thể gặp trên đường loan báo Tin mừng. "Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường..." nhưng hãy luôn nở trên môi nụ cười và mang trong tim tình thương yêu của Giêsu, để khi gặp bất cứ ai, hay ngụ lại bất cứ nhà nào thì hãy chúc lành cho họ: "Bình an cho nhà này!". Một tâm hồn thanh thoát, tự do, không la cà "hết nhà nọ đến nhà kia", vì điều đó sẽ cản trở và làm chậm bước đi của người môn đệ trên hành trình loan báo Tin mừng, làm chứng cho Chúa giữa cuộc trần này.
Người môn đệ là người luôn có trái tim nhân hậu, luôn có một tâm hồn nhạy cảm trước những nỗi khổ đau của người nghèo - nghèo về của cải, nghèo về sức khoẻ, nghèo về tâm linh và nghèo về phẩm giá. Vì thế, như Luca luôn nhắc đến một Giêsu giàu lòng thương xót, hay cứu giúp kẻ cô thế cô thân, thì người môn đệ cũng hãy tiếp nối bước chân của Thầy mình để đến với người nghèo, mang tình thương, sự tha thứ và niềm vui đến với họ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét