Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Ba chữ "Gần"


“3 chữ Gần” là 3 thái độ mà Tin mừng đề cập đến; cũng là những điều mà chúng ta vẫn nghe, vẫn gặp trong cuộc sống. 
Gần mực thì đen. Đó là những suy nghĩ của đám đông dân chúng đối với Chúa Giêsu và nhất là đối với Giakêu.
Đối với người Do Thái, Những người tội lỗi là những người bị Thiên Chúa giáng phạt nên họ mắc những bệnh nan y như phong cùi; họ là những người gái điếm, những phụ nữ không có con, những người làm thuê cho ngoại bang là đế quốc Rôma như Giakêu - một trưởng ty thuế vụ, người giàu có nhất thành Giêricô, người chuyên ăn chặn bóc lột dân qua nhiệm vụ thu thuế của mình.  Vì quan niệm như thế nên cách đối xử của họ thật tàn nhẫn. Với những hạng người đó, dân Do Thái thường tránh xa, không tiếp xúc. Và họ thường tỏ thái độ tránh xa, khinh bỉ ra mặt, cô lập người ta và đẩy người ta ra bên lề xã hội. Với họ “Gần mực thì đen”, nên những ai tiếp xúc với hạng người đó cũng sẽ bị lây nhiễm và nên giống họ”. Bởi vậy, trong bài Tin mừng hôm nay, chúng ta vẫn cảm thấy như có một cái gì thật chua xót, thật lạc điệu, một cái gì đó khựng lại. Đám đông thấy vậy thì lẩm bẩm, xầm xì “ Ông này trọ tại nhà một người tội lỗi “. Đó là sự chua xót của thế gian vì người đời chỉ nhìn bề ngoài nhưng không nhìn thấu suốt tâm hồn con người. Đám đông chỉ nhìn hời hợt bên ngoài. Đám đông không thể thấy con tim của Ông Giakêu, cũng như họ không thấy được con tim nhân hậu của Chúa Giêsu. Một đám đông dân chúng đang xếp hạng Giakêu là người tội lỗi, còn Chúa Giêsu chỉ là một vị ngôn sứ… Họ chưa nhìn ra cõi lòng nhân hiền của Chúa Giêsu. Họ chưa nhìn ra Ông Giakêu trong thâm tâm chỉ dám ước ao nhìn thấy Chúa Giêsu. Họ chưa nhìn thấy mỗi một con người dù xấu đến mấy vẫn còn phần tốt trong họ, đó là ước muốn hướng thiện.

Gần đèn thì sáng. Ông Giakêu được mô tả là người tội lỗi, làm tay sai cho đế quốc. Ngay cái vẻ bề ngoài lùn tịt, thấp bé cũng đã nói lên ông là người không ra gì. Ông thấp vì tâm hồn ông cũng thấp bé, ti tiện, suốt ngày chỉ nghĩ đến đồng tiền, chỉ toan tính sao cho thu lợi về mình nhiều nhất. Tục ngữ: “Đừng chơi với thằng lé, đừng ghé nhà thằng lùn” hình như đúng trong trường hợp này. Người Do Thái gọi ông là Giakêu chính là để chế giễu ông, xỉ vả ông, vì tên Giakêu có nghĩa là trong sạch, vô tội. Nhưng Giakêu đã khát khao tìm gặp Chúa, muốn được thấy Chúa nên đã bất chấp địa vị của một trưởng ty thuế vụ, bất chấp mọi lời dèm pha chê cười, ông đã chạy và leo lên cây như một đứa con nít. Một hành động không xứng với người quyền thế, danh vọng. Nhưng vượt lên tất cả, “Gần đèn thì sáng” … ông đã tin như thế và được Chúa ban ân huệ nhiều hơn ông tưởng: “Hôm nay tôi sẽ ghé nhà ông”. 

“Này ông Da – kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông”
“Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Tục ngữ: “Đừng chơi nhà thằng lé, đừng ghé nhà thằng lùn”. Hôm nay, Chúa không những đã ghé,mà còn ở lại ăn cơm,ở nhà một người rất lùn, tên là Giakêu. với Chúa, Giakêu không thấp. Thân xác thì lùn thôi, nhưng tâm hồn ông không thấp. Mà giá trị một người, nằm ở tâm hồn, chứ không phải ở thân xác bên ngoài.Cũng vậy. Gía trị của một việc làm, là làm vì lòng mến, chứ không chỉ vì những công trình xây dựng đồ sộ bề ngoài, làm để phô trương, mua chuộc lòng người. Và ông mừng rỡ ra đón rước Ngài. Ong lùn thật, nhưng ý thức chiều sâu còn cao hơn khối người. Đầy người, không hề bao giờ, biết hân hoan đón Chúa vào nhà mình. Thái độ của Giêsu thật là đáng khâm phục. Chúa đến với người tội lỗi là để cứu vớt, hoán cải họ. Chúa đã không chế ghét, xếp hạng họ như muôn người, mà chỉ nhìn vào tâm hồn họ, nhìn vào điểm tốt tận sâu thẳm tâm hồn họ. Quả thật là “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”

Câu chuyện của Ông Giakêu đã nói lên một thực tại của lòng tin: để đón nhận ơn cao cả của Chúa, người ta phải khao khát thực lòng và muốn đón nhận với lòng biết ơn và sau đó, đích thân đến tìm gặp Chúa với lòng tin thâm sâu. Một điều chúng ta cảm nghiệm sâu xa và xác tín thâm sâu là dù chúng ta ở đâu, dù chúng ta thế nào đi nữa, Chúa vẫn thương yêu chúng ta, Chúa vẫn tìm kiếm chúng ta, vẫn chờ đợi chúng ta và muốn sống gắn bó thân mật với chúng ta và muốn ban ơn cứu độ cho chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta luôn phải mau mắn, chóng vánh đón tiếp Chúa với tất cả lòng tin của chúng ta và sống sao cho xứng với Tin Mừng và ơn huệ Thiên Chúa trao ban.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét