Trong chúng ta lâu nay chắc không ai không nghe nói về việc mang thai nhờ lời cầu nguyện của một cha dòng. VÀ trong số những người phụ nữ đi cầu nguyện đó, một số đã sinh đúng ngày đúng tháng và được mẹ tròn con vuông, một số thì phải mang thai đến hơn 2 năm rưỡi mới sinh hạ em bé, một số khác thì mang thai hơn một năm, và một số nữa thì bụng lại xẹp xuống sau thời gian dài mang thai. Sự kiện đó khiến cho mọi người, kể cả chúng ta, không biết giải thích thế nào. Và cuối cùng, chỉ có thể đưa ra một kết luận được coi là hợp lý hơn cả: đó là lòng tin. Ai tin thì sẽ được, ai kiên trì trong niềm tin mà tin rằng đó là đứa con Thiên Chúa tặng ban thì sẽ được, dù phải mang thai quá ngày quá tháng.
Vâng, tâm lý con người thường chỉ tin những gì là hợp lý, được chứng minh bằng khoa học rõ ràng. Còn những gì có vẻ trái với suy luận thì xem ra “hãy đợi đấy.” Không ít người Ki-tô hữu cũng theo cung cách ấy, nghĩa là chỉ muốn Chúa tỏ ra một cách rõ ràng qua các dấu chỉ hay phép lạ. Tin mừng hôm nay mời gọi ta suy gẫm về niềm tin của những người phong cùi: chẳng thấy họ đòi hỏi gì, chỉ cần nghe Chúa nói “đi trình diện các tư tế,” là lập tức lên đường. Đi gặp các tư tế đâu phải là chuyện dễ dàng, vì phong tục của người Do Thái xưa, khi đối diện với những người mắc bệnh phong, chỉ ‘kính nhi viễn chi’ thôi, sợ bị ô uế lắm! Niềm tin của những người phong hôm nay đáng cho ta cúi đầu khâm phục! Và cũng đáng để chúng ta nhìn lại đức tin của mình. Đức tin đó có bé như hạt cải không, hay là to lớn như quả núi với đầy dẫy cây cối sỏi đá?
![]() |
| Long tin cua nguoi da cuu chua nguoi |

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét