Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

Chuyện có thật : Bà là..!

"Như con thơ nép mình lòng mẹ, trong con hồn lặng lẽ an vui" (Tv)

Nhỏ thường đi lễ ở nhà thờ Kỳ Đồng trên chiếc xe đạp cũ. Sáng sớm hôm đó cũng vậy, Nhỏ dựng xe bên hông nhà thờ, vào đọc kinh, dâng lễ. Nhỏ dâng lên Chúa cuộc đời của nó, một cuộc đời nhiều vất vả lo toan, một cuộc đời không suôn sẻ... Nhưng bù lại, lòng đạo đức khiến con đường tâm hồn Nhỏ thật thẳng ngay. Hằng ngày, ngoài thánh lễ misa, Nhỏ còn lần cả mấy chuỗi để kính Mẹ.
Lễ xong, vừa bước ra khỏi nhà thờ thì hỡi ôi! chiếc xe đạp đã không còn ở đó nữa...!!! Nhỏ thất vọng. Nhỏ muốn khóc nhưng sao mắt ráo hoảnh. Xe đạp này là của bạn Nhỏ. Vậy mà kẻ nào đã đang tâm lấy đi không một lời báo trước. Nhỏ biết lấy gì đền cho bạn đây!!!

Buồn. Tủi cho thân phận đã nghèo lại gặp eo, Nhỏ thất thểu bước ra cổng... Nhưng chẳng hiểu sao bước chân đó lại dẫn Nhỏ  quay lại trước hang đá Đức Mẹ. Nhỏ ngồi đó và nói với Mẹ : "Giờ con không biết nên buồn, oán trách hay nên cám ơn người đã lấy chiếc xe đạp đó..." Và rồi từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hiền từ. Trong thoáng chốc, Nhỏ nghe văng vẳng đâu đây có tiếng nói : "Về đi con. Con ra tới cổng sẽ có một người trả con chiếc xe đạp". Nhỏ nghe như không nghe. Nhỏ không biết mình đã ngồi đó bao lâu, còn thanh âm đó thì cứ văng vẳng bên tai... Mặt buồn rười rượi, Nhỏ lê bước ra về...
... Vừa ra tới cổng, Nhỏ thấy một bà trung niên dắt chiếc xe đạp đến và nói : "Con à, đừng buồn nữa. Con lấy xe đạp của cô về mà đi học. Cô cũng không cần nó nhiều như con. Xe tuy hơi cũ nhưng còn tốt lắm con à". Nhỏ từ chối nhưng bà ấy cứ ép Nhỏ lấy. Nhỏ nói : "Vậy thì cô cho cháu biết tên cô và nhà cô để hôm nào cháu ghé thăm". Bà đó chỉ mỉm cười và nói : "Không cần thiết đâu con à, nếu con muốn cám ơn thì con cám ơn Đức Mẹ đó".
Nhỏ  ra về với chiếc xe đạp Martin mới gấp mấy lần chiếc xe bị mất cắp. Lòng Nhỏ vui sướng. Và, Nhỏ chợt hiểu ra một điều...
(Kể lại theo lời của Bé Hoàng, bạn thân của Nhỏ )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét